Thứ Bảy, 4/12/2021, 22:04
25 C
Ho Chi Minh City

Đặt báo in

Thông tin quảng cáo

Thông tin quảng cáo

Đã đến lúc hành động nhanh

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Đã đến lúc hành động nhanh

Ông Kiều Hữu Dũng.

(TBKTSG) – Trong cuộc trao đổi với TBKTSG, ông Kiều Hữu Dũng, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Chứng khoán ACBS, đã kiến nghị thành lập Ủy ban hành động quốc gia chống suy thoái kinh tế ở cấp cao nhất với quyền lực đặc biệt.

TBKTSG: Ông đã từng là viên chức Ngân hàng Nhà nước, từng tham gia xây dựng những chuẩn mực về quản trị ngân hàng nội địa theo chuẩn quốc tế Basel II. Tuy nhiên như ông đã thấy, quản trị ngân hàng Basel II vừa qua đã không ngăn nổi sự sụp đổ của những định chế tài chính quốc tế như Lehman Brothers….

– Ông Kiều Hữu Dũng: Chúng ta đang sống trong một thế giới mà sự thay đổi là thường trực, thì với cả những người tưởng tượng giỏi nhất trong giới tài chính, sự phá sản của Lehman Brothers vẫn tựa một giấc mơ. Sự sụp đổ của những ngân hàng đầu tư đã gây nên cơn địa chấn của hệ thống tài chính, dẫn đến suy thoái kinh tế toàn cầu. Đấy là thực tế.

Còn về mặt lý thuyết, câu hỏi đặt ra là kinh tế thị trường có còn là phương thức sản xuất hiệu quả nhất? Cuộc suy thoái đã vượt qua mọi dự báo, nó khiến những thành quả về quản trị công ty, quản trị rủi ro ngân hàng theo chuẩn Basel II trở thành trò cười vì đã không tạo được một rào cản an toàn đủ mạnh để ngăn các định chế tài chính lao vào cuộc chơi tàn khốc các sản phẩm phái sinh.

TBKTSG: Khi người ta nghi ngờ hiệu quả của kinh tế thị trường, các biện pháp hành chính lại được áp dụng. Năm 2008 thị trường tài chính Việt Nam cũng đã chứng kiến sự xuất hiện của giải pháp mang tính hành chính trong một số thời điểm. Dường như những giải pháp đó đã phát huy tác dụng nhất thời?

– Không thể nói kết quả kinh tế năm ngoái của Việt Nam là kém, khi tăng trưởng GDP là 6,23%, xuất khẩu tăng trưởng đáng khích lệ. Song tôi cho rằng kết quả sẽ tốt hơn, nếu những liệu pháp sốc về chính sách lãi suất (tăng cao bất ngờ và đột ngột) của tám tháng đầu năm được thực hiện hợp lý để doanh nghiệp có thời gian điều chỉnh, đồng thời vốn được bơm cho khu vực sản xuất khi thị trường (lúc đó) còn tốt.

TBKTSG: Nhưng thưa ông, ngay từ đầu năm ngoái lạm phát đã cao và có dấu hiệu còn tăng mạnh. Nếu lãi suất không tăng nhanh và mạnh ngay lập tức, làm sao kiềm chế được lạm phát?

– Cần nhìn rõ bản chất lạm phát của Việt Nam những năm 1980 và lạm phát năm 2008 có sự khác biệt. Trước đây lạm phát xuất phát từ việc kìm hãm lực lượng sản xuất, tăng cung tiền cơ bản (Ngân hàng Nhà nước in tiền cho ngân sách chi tiêu).

Lạm phát năm ngoái bắt nguồn từ việc gia tăng đầu tư tràn lan, thái quá của cả doanh nghiệp nhà nước và dân doanh, từ hấp thụ quá nhanh và không hiệu quả nguồn vốn gián tiếp, từ tăng cung tín dụng và từ tăng giá nguyên liệu thế giới do đầu cơ. Từ đó để thấy cách giải quyết lạm phát bây giờ phải khác trước.

TBKTSG: Và chúng ta đã xử lý lạm phát qua con đường ngắn nhất là chính sách tiền tệ…

– Giải quyết lạm phát qua chính sách tiền tệ là dễ làm nhất, nhưng hậu quả trái chiều của nó đối với sản xuất – kinh doanh trở nên tiêu cực. Nó khiến sản xuất gần như ngưng trệ, người ta ngại vay tiền vì lãi suất cao.

Một điểm lưu ý khác là khi lạm phát bắt đầu giảm, việc điều chỉnh chính sách tiền tệ linh hoạt từ chống lạm phát sang thúc đẩy tăng trưởng lại diễn ra hơi chậm, dù kinh tế toàn cầu đã cho thấy suy thoái, mà biểu hiện rõ nhất là giá nguyên liệu thế giới giảm mạnh.

Liệu pháp sốc và những thay đổi quá nhanh về chính sách kinh tế vĩ mô có lẽ không phù hợp với một nền kinh tế chưa ổn định như Việt Nam, nhất là trong khi doanh nghiệp trong nước chưa được chuẩn bị sẵn sàng để đương đầu với các rủi ro từ sự thay đổi chính sách quá nhanh đó.

TBKTSG: Nhiều chuyên gia nhận xét doanh nghiệp của ta thực tế cũng nhanh nhạy và biết tận dụng thời cơ. Chỉ có điều trong một số thời điểm, sự tận dụng trở nên quá mức và vì thế tầm nhìn dài hạn bị thu hẹp.

– Tôi cho rằng có ba điểm nền kinh tế nói chung và doanh nghiệp nói riêng nên suy ngẫm. Thứ nhất là tính phong trào. Chúng ta đang chứng kiến hậu quả của phong trào thành lập công ty chứng khoán và ngân hàng.

Thứ hai, sự quá lạc quan và chủ quan về khả năng quản lý làm nhiều doanh nghiệp, nhất là các tổng công ty nhà nước, quên mất vị trí, nhảy qua kinh doanh đủ mọi ngành nghề. Đầu tư tràn lan và dễ dãi là một trong số những nguyên nhân chủ yếu gây lạm phát.

Thứ ba là “ăn xổi ở thì”. Sự bùng nổ của thị trường bất động sản và chứng khoán trong một thời gian ngắn đã khiến người ta quên đi những thận trọng trong quản lý rủi ro.

Giá ảo cuối cùng cũng phải trở về giá thực. Song điều đáng nói là khi quá bi quan, giá trị thực cũng khó giữ được bởi lòng tin của nhà đầu tư bị bào mòn.

TBKTSG: Thế còn năm nay?

– Làm sao để nền kinh tế thoát khỏi tình trạng vừa suy thoái vừa có thể bị lạm phát trở lại là thách thức rõ ràng hiện nay. Đây là thời điểm quan trọng và cá nhân tôi cho rằng đã đến lúc thành lập Ủy ban hành động quốc gia ở cấp cao nhất, có quyền lực đặc biệt, để đưa ra và thực hiện các quyết sách kinh tế một cách nhanh chóng, vượt qua quyền lực thông thường. Đã đến lúc phải hành động nhanh và hàng động đúng.

TBKTSG: Ý ông hành động nhanh và đúng cần phải thế nào?

– Giảm các chỉ tiêu tăng trưởng xuống mức hợp lý. Chẳng hạn tăng trưởng GDP nên ở mức 5-5,5%. Các mục tiêu hợp lý sẽ tạo ra chính sách hợp lý. Chính sách hợp lý sẽ tạo hiệu quả và sử dụng nguồn lực hợp lý hơn. Trước mắt phải khoan sức dân và doanh nghiệp.

Chính sách miễn giảm thuế đã được công bố, nhưng cần đẩy nhanh thực hiện. Xuất khẩu phải được hỗ trợ mạnh hơn nữa. Cần xác định chính sách tỷ giá vùng mục tiêu, thể hiện sự can thiệp linh hoạt của Ngân hàng Nhà nước. Vùng mục tiêu hợp lý của tỷ giá năm 2009 nên là 18.000-20.000 đồng/đô la Mỹ.

Ngoài vùng mục tiêu này, sự can thiệp của Nhà nước nên thể hiện rõ ràng, dứt khoát. Như vậy, không chỉ nâng đỡ xuất khẩu, tỷ giá sẽ chống được đầu cơ và giảm nguy cơ có thể giảm dự trữ quốc gia.

Bên cạnh đó kích cầu nên đồng bộ. Chúng ta đã bắt đầu bù lãi suất, kích cầu sản xuất, tăng sức cạnh tranh cho hàng hóa. Nhưng khâu cuối cùng tạo nên tăng trưởng là tiêu dùng. Nếu chỉ chú trọng kích thích sản xuất, mà người dân không chi, không tiêu, không mua hàng, thì làm sao nền kinh tế tăng được.

HẢI LÝ thực hiện

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Có thể bạn quan tâm

Tin mới