Thứ Tư, 19/01/2022, 12:57
30 C
Ho Chi Minh City

Đặt báo in

Thông tin quảng cáo

Thông tin quảng cáo

Kỳ 27: Qua biên giới Lào – Campuchia

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Kỳ 27: Qua biên giới Lào – Campuchia

Bài và ảnh: Nguyễn Đức Quỳnh Dung

Kỳ 27: Qua biên giới Lào - Campuchia
Khone Pha Pheng, thác nước lớn nhất Đông Nam Á.

(TBKTSG Online) – Rời Si Phan Don, tôi đạp xe về hướng biên giới Lào – Campuchia. Dọc đường có mấy bảng hướng dẫn lối vào bến phà để đi bản Nakasang, đảo Don Det, Don Khone, thác Somphamit, thác Li Phi và điểm xem cá heo biểu diễn Irrawaddy. Một người đạp xe đi ngược chiều cho tôi biết rằng từ biên giới đến thị trấn Stung Streng của tỉnh Stung Treng, Campuchia là khoảng 60 cây số; dọc đường chỉ có các bản làng nho nhỏ mà thôi.

>>> Lời tòa soạn.

>>> Kỳ trước: Đua ghe ngo ở Si Phan Don.

Khone Pha Pheng – hòn ngọc trên dòng Mê Kông

Còn khoảng 10 cây số nữa đến biên giới thì tôi thấy bảng chỉ đường vào thác Khone Pha Pheng, thác nước lớn nhất Đông Nam Á với bề rộng một cây số, chỉ cách đường quốc lộ 2 cây nên tôi đi vào.

Thác Khone Pha Pheng được mệnh danh là Pearl of Mekong River.

Vào khoảng một cây số thì thấy một thanh chắn, cạnh bên là bảng giá ghi người nước ngoài 20 ngàn kip, người Lào 5 ngàn kip. Không có ai ở đó cả và thanh chắn mở sẵn nên tôi chạy thẳng và ra đến bờ sông Mê Kông.

Tôi chụp vài tấm hình cảnh sau lưng thác rồi quay ra con đường chính để đến thác. Đạp xe một đoạn thì gặp một tấm bảng đặt giữa đường, tôi rẽ vào con đường mòn đi vào rừng. Tại đây, tôi dựng xe và lần mò đi chụp hình. Tôi mò xuống sông và lại chụp hình thác từ sau lưng. Thác đẹp và lớn thật.

Tôi tranh thủ quay phim và chụp thật nhiều hình ảnh con thác hùng vĩ này, vốn được mệnh danh là Pearl of Mekong River. Lúc đầu tôi đưa máy hình nhờ mấy du khách Mỹ chụp giúp tôi vài tấm hình lưu niệm, nhưng họ chụp xấu quá nên tôi tìm một góc đặt máy lý tưởng để chụp tự động cho mình. Mải mê đến lúc mọi người đi ra hết chỉ còn lại mình tôi với thác nước đang đổ ầm ĩ sau lưng.

Khi đi ra, tôi thấy mấy người Mỹ mặc quần tà lỏn có vẻ như chuẩn bị tắm. Tôi đùa bọn họ: Mấy anh định tắm hay tự tử vậy? Họ bảo là tắm. Một anh chàng khác (không thuộc nhóm này) bảo đó không phải là một ý kiến hay bởi vì nước chảy khá mạnh.

Tôi ra khỏi rừng rồi đạp xe đến bản Veunkham, cách quốc lộ 6 cây số. Trời đã chiều nên tôi không qua biên giới mà chịu khó chạy vào bản này để ngắm sông Mê Kông. Bản này cũng khá nổi tiếng là nơi tổ chức các tour ngắm cá heo trên sông Mê Kông. Tại chỗ này, ngắm cảnh sông Mekong đẹp khủng khiếp. Tôi muốn cắm trại ngủ luôn ở đó nhưng mọi người đều bảo không được bởi nơi này gần biên giới Campuchia nên không an toàn. Ghét quá, tôi bảo không cho ngủ thì tôi sẽ thức, ngồi cạnh sông ngắm cảnh đến sáng.

Thấy đói bụng, tôi định đi tìm cơm nếp ăn chung với món móc ba mà sư cô cho tôi. Vừa bước ra tôi gặp hai người chạy xe máy vào. Họ nói gì đó, ý là bảo tôi phải đi đến chỗ nào đó để ngủ chứ không đươc ngủ cạnh sông. Tôi bảo không cho ngủ thì tôi không ngủ. Họ bảo không được. Tôi đoán họ bảo tôi về đồn công an ngủ. Cuối cùng tôi lấy xe đi theo họ.

Đó là một ngôi nhà sàn, trong phòng có hai dãy giường, mỗi dãy 5 cái, là nơi nghỉ của nhân viên hải quan Lào. Một anh chàng chạy xe máy đến. Anh ta quê ở Pakse và có bạn là người Việt nên anh ta nói được tiếng Việt. Họ xem hộ chiếu của tôi và bảo tôi ra phía sau hàng hiên dựng lều ngủ. Lúc ăn cơm, họ cũng rủ tôi ăn chung. Đây là đêm cuối cùng của tôi trong hành trình đạp xe hàng ngàn cây số đi bụi xuyên qua đất nước Triệu Voi.

Chơi bài “lì” ở cửa khẩu

Bình minh trên sông Mê Kông.

Hôm sau, tôi dậy rất sớm và ra bờ sông ngồi chờ mặt trời lên để chụp hình. Nhưng xui là mặt trời lại mọc ở phía khác, bị khuất cây cối nên tôi đành tự chụp cho mình những tấm ảnh cùng với con sông Mê Kông.

Khi tôi về đến nơi thì mọi người đã dậy cả. Tôi thu dọn mọi thứ và nấu mì ăn sáng.

Chia tay mọi người, tôi đạp xe một cách chậm rãi về phía biên giới. Tôi được chỉ vào nơi làm thủ tục. Tại đây, cánh cửa sổ nhỏ xíu. Anh chàng hải quan ngồi làm gì đó ở một góc nên tôi phải cúi người nhìn qua cửa sổ mới thấy anh ta. Tôi nộp sổ vào. Anh ta thấy hộ chiếu Việt Nam, nói luôn: “Chạy ngân” (đóng tiền). Tôi nói các cửa khẩu khác không phải đóng tiền, tại sao ở đây lại đóng tiền (Borten, Vientiane bo mi ngân; bền nhăng dù ni mi ngân?).

Anh ta bảo nơi này đóng tiền. Tôi hỏi: “Thâu dai?” (bao nhiêu?). Anh ta bảo: “Sao pan kip”( 20 ngàn kip); sau đó xem hộ chiếu của tôi rồi bảo: “Síp ha pan kip” (15 ngàn kip).

Tôi nói: “Bo dai, lãi ngân” (không được, nhiều tiền quá!). Anh ta để hộ chiếu của tôi sang một bên và làm việc khác. Tôi ngồi lì luôn ở trên lan can.

Mấy người hải quan khác thấy tôi vào lâu quá nên đứng ở ngoài nhìn. Tôi lấy máy ảnh ra chụp hình khung cảnh hải quan này một tấm (ghi ngày giờ trên ảnh) để làm bằng chứng là tôi có mặt ở đây vào đúng ngày cuối cùng tôi được phép ở tại Lào. Và nếu họ làm “căng”, tôi sẽ hạ lều ngủ luôn và nói tôi đến đúng ngày nhưng họ không chịu đóng mộc cho tôi.

Tôi ngồi lì tại chỗ, thỉnh thoảng lại ló đầu vào và chỉ vào hộ chiếu của mình. Anh ta lại nói “chạy ngân” (đóng tiền). Tôi nói, có biên nhận mới đóng tiền, không có thì đừng hòng! Anh ta lại làm lơ. Tôi lại ngồi chờ. Cứ thế…!

Một anh chàng da trắng, cầm hộ chiếu đến. Tôi nói, nếu anh ta cần visa thì qua cửa sổ kia, cửa sổ này là để đóng mộc. Tôi nói luôn họ yêu cầu tôi trả tiền. Anh ta ngạc nhiên hỏi: “Đóng tiền để ra khỏi Lào à?”. Tôi nói phải. Tôi được miễn visa khi sang Lào thì mắc gì phải đóng tiền nên tôi từ chối đóng tiền, và họ từ chối đóng mộc. Anh chàng da trắng tự nhiên trở nên khép nép (chắc anh ta sợ bị làm khó dễ) và đặt hộ chiếu của mình lên bệ cửa sổ chứ không dám cho vào bên trong. Tôi và anh ta cùng ngồi chờ.

Lúc ấy một chiếc 7 chỗ chở một cô gái mượt mà, da trắng tóc dài đen bóng đến. Tôi thấy cô ta chìa ra hộ chiếu Việt nên hỏi chuyện bởi vì trông cô ta y hệt nhân viên sang đây làm việc. Cô ta có vẻ không muốn nói chuyện lắm.

Anh chàng hải quan từ chối đóng mộc cho tôi đi ra ngoài kêu một anh chàng hải quan trẻ tuổi hơn vào. Hai người trao đổi vài câu gì đó rồi họ đóng mộc cho tôi mà không hỏi tiền nữa. Tôi cầm sổ đi ra, không thèm cám ơn.

Ở phía Campuchia, có vài gian hàng bán thức ăn và đổi tiền nhưng họ đổi tỷ giá quá thấp; 10 ngàn kip Lào tương đương 5 ngàn riel Campuchia nhưng họ chỉ đổi có 4.500 riel thôi. Cách biên giới 60 cây số, vào chợ của thành phố Stung Streng đổi tiền có tỷ giá cao hơn: 10 ngàn kip tương đương gần 5 ngàn riel.

Gần hai tháng ở Lào và gần 10 ngày ở Thái mà số tiền 240 đô la Mỹ (tổng tiền Thái baht, tiền đổi và tiền rút từ ngân hàng tương đương chưa đến 250 đô Mỹ), tôi xài hoài không hết. Khi rời Lào, tôi vẫn còn dư 110 ngàn kip (gần 15 đô la Mỹ). Tôi chỉ đổi tại cửa khẩu 20 ngàn kip, nhận 9 ngàn riel (khoảng 50 ngàn đồng Việt Nam) cho đoạn đường 60 cây số về thành phố Stung Treng, thủ phủ một tỉnh cùng tên của Campuchia, sát biên giới Việt Nam.

Kỳ cuối: Hẹn gặp lại trên đường thiên lý.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Có thể bạn quan tâm

Tin mới