Thứ Sáu, 27/03/2026
24.5 C
Ho Chi Minh City
Html code here! Replace this with any non empty raw html code and that's it.

Trước ngày khai giảng của con

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Trước ngày khai giảng của con

Bích Nhàn

(TBKTSG Online) - Năm nào cũng như năm nào, đêm trước ngày khai giảng là tôi không ngủ được. Suốt thời học sinh luôn là như vậy. Trước khai giảng một tuần đã lo chuẩn bị quần áo, sách vở và nhảy đứng nhảy ngồi chờ khai giảng, tâm trạng nôn nao, háo hức.

Trước ngày khai giảng của con
Ảnh: TTXVN

Rời ghế nhà trường, mười lăm năm làm cô giáo, ngày khai giảng với tôi vẫn là một ngày trọng đại. Tôi sẽ đến trường thật sớm ngắm học trò đi khai giảng. Những gương mặt hớn hở, vui tươi của học trò cũ, thương những học sinh đầu cấp bỡ ngỡ, lạ lẫm cho tôi nhiều xúc cảm.

Nhưng ba năm nay, trước ngày khai giảng, tâm trạng tôi cứ rối bời, chẳng những không ngủ được mà còn nằm khóc. Đấy là tâm trạng tất yếu của người mẹ có cậu con trai trong vòng ba năm phải đi khai giảng ở ba ngôi trường ở ba huyện khác nhau.

Nói điều này tự dưng mủi lòng chực khóc. Về nơi ở mới, học ở một ngôi trường mới, vừa kịp quen thầy quen bạn thì lại theo mẹ chuyển chỗ ở, lại ngơ ngác với nơi ở mới và lo sợ khi đến một ngôi trường hoàn toàn mới. Mẹ xin lỗi con, mẹ thà lận đận một mình chứ không muốn con phải quay cuồng cùng mẹ. Con còn quá nhỏ để cùng bơi giữa đại dương cuộc đời với mẹ nhưng biết sao giờ. Mẹ chưa ổn định nên con phải xê dịch liên tục.

Còn nhớ, ngày khai giảng lớp một của con. Sáng hôm đó con dậy sớm lắm, hí hửng mặc quần áo và hát vang: Ngày đầu tiên đi học/ Mẹ dắt tay đến trường/ Em vừa đi vừa khóc… Hát thì hát vậy; nhưng mà… đâu có khóc. Và cũng khỏi cần mẹ dắt tay; cu cậu nằng nặc: Con đi một mình được! Nhưng lý do khiến tôi chủ quan nghĩ lần chuyển nhà thứ ba này không ảnh hưởng nhiều đến con là vì hai lần dịch chuyển trước, dù ban đầu có nhiều khó khăn nhưng với nỗ lực đồng hành của mẹ thì con trai thích nghi với hoàn cảnh rất tốt.

Nhưng mọi sự không như tôi nghĩ. Năm nay con trai lại phải đón khai giảng ở một ngôi trường xa lạ. Tuần trước tôi lo đi rút hồ sơ chuyển trường, sáng hôm nay dắt con đi mua đồng phục, cặp, vở chuẩn bị cho năm học mới. Đang đứng giữa chợ nhưng con lo lắng, níu tay: Mẹ ơi, tới trường mới con vừa hồi hộp vừa lo sợ. Tôi hơi mất bình tĩnh trước nỗi lo chính đáng của con. Hóa ra, mạnh mẽ, giỏi thích nghi đến đâu thì con vẫn là một đứa trẻ tuổi ăn tuổi ngủ. Yếu lòng nhưng vẫn vờ mạnh mẽ tôi nói: Đừng qua lo lắng con trai.

Hồi hộp một chút thì được nhưng đừng lo sợ. Vì chẳng có gì để sợ cả. Cũng như hai năm học trước, khai giảng xong con đều nói với mẹ khai giảng gặp thầy cô, bạn bè mới thiệt vui. Con thanh minh: Nhưng lần này thì khác, trường học ở phố to rộng và khang trang quá, con ngợp luôn. Con phải vui mừng vì mình được học ở ngôi trường khang trang, bề thế mới đúng. Với một chàng trai lớp 7 thì việc đến một ngôi trường mới cũng như được vào một thế giới mới, thế giới đó là thế giới của con, thế giới đang chờ con và các bạn của con cùng khám phá.

Mẹ tin là sau ngày khai giảng, con sẽ về nói với mẹ những lo lắng trước ngày tựu trường của con là hoàn toàn vô lý. Tại sao mẹ biết ? Vì mẹ biết trường học nào cũng cũng sẵn sàng mở cửa chào đón học trò bằng cách thân thiện nhất.

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Tin liên quan

Có thể bạn quan tâm

Tin mới