Đài Loan - ‘chiếc lá’ nằm trên biển
Duy Anh
![]() |
| Thành phố Đài Bắc nhìn từ máy bay. Ảnh: Minh Sơn. |
(TBKTSG Online) - Với slogan du lịch nghe rất ‘nổ’, đủ để gây tò mò “Taiwan - The heart of Asia” (Đài Loan - Trái tim của châu Á), khiến tôi ước ao được một lần đặt chân lên hòn đảo từng được các thủy thủ Bồ Đào Nha, từ nửa đầu thế kỷ XX gọi là Ilha Formosa, nghĩa là ‘hòn đảo xinh đẹp’.
Nhấn vào đây >>>> để xem thêm ảnh.
Khám phá hòn đảo xinh đẹp
Từ TPHCM, vượt đại dương đến hơn 2.200km trong 3 tiếng 5 phút bằng máy bay, tôi đặt chân xuống sân bay quốc tế Đào Viên (Taipei Taoyuan International Airport), là sân bay lớn nhất tại Đài Loan. Sân bay này nằm ở thành phố Đào Viên (cách Đài Bắc khoảng 30 phút đi xe trên đường cao tốc) là nơi quá cảnh của nhiều chuyến bay nối liền giữa các nước châu Á với nhiều châu lục khác trên thế giới như châu Âu, châu Mỹ… nên lượng hành khách ở đây luôn rất đông.
Là một người thích khám phá những chân trời mới, tôi đặt chân đến Đài Loan mong rằng mình sẽ được mở rộng hơn nữa kiến thức non trẻ của bản thân cũng như học hỏi được sự văn minh, phát triển từ văn hóa cho đến khoa học kỹ thuật của đất nước bè bạn trong châu lục.
Đảo Đài Loan có hình dạng như một chiếc lá nằm trên biển, khoảng cách hai đầu bắc nam chỉ khoảng 395 km, dân số ở đây chỉ khoảng hơn 23 triệu dân. Người bản xứ ở đây là người Phúc Kiến (chiếm khoảng 70%) và sử dụng tiếng Hoa phổ thông (còn gọi là tiếng Quan Thoại) làm ngôn ngữ chính thức của mình. Người dân trên hòn đảo này rất phân biệt nguồn gốc, họ gọi “người Đài Loan” là chỉ người dân Phúc Kiến chiếm đại đa số nơi đây, còn “người ngoại tỉnh” là ám chỉ 30% số dân còn lại.
Thực ra người bản địa chính gốc ở đảo Đài Loan là những dân tộc thiểu số, nhưng ngày nay số lượng thổ dân còn lại không nhiều ở vùng đô thị. Họ di trú về những vùng ven núi để sinh sống; trong đó, dân tộc Thiệu có dân số ít nhất, chỉ khoảng trên dưới 300 người, chủ yếu sống bằng nghề nông, săn bắn thú rừng, trồng cây làm thuốc, nổi tiếng với trồng nấm linh chi và bán ra những sản phẩm vào hàng bậc nhất của Đài Loan.
![]() |
| Taipei 101 tower cao 509 mét, vượt qua tòa tháp đôi Petronas của Malaysia (452 m) trở thành tòa tháp cao nhất thế giới (từ năm 2004 đến năm 2010), trước khi tòa nhà Burj Khalifa tại Dubai hoàn thành. Ảnh: Duy Anh |
Dân tộc Thiệu là một trong số rất ít người dân được chính phủ cho phép săn bắn thú rừng để làm thuốc trị bệnh vì thời xưa chính vị trưởng tộc của dân tộc này đã dùng bào thai của hươu sau khi được chưng cất và nấu thành loại thuốc quý đã cứu sống Tống Mỹ Linh - phu nhân của Tưởng Trung Chánh (tức là Tưởng Giới Thạch) là tổng thống Trung Hoa Dân Quốc lúc ấy. Nơi sống tập trung của dân tộc Thiệu là ở huyện Nam Thầu, gần khu vực hồ Nhật Nguyệt (Nhật Nguyệt đàm).
Ấn tượng đầu tiên
Khi rời khỏi sân bay, ấn tượng đầu tiên của tôi chính là hệ thống cơ sở hạ tầng đường xá ở nơi đây. Đài Loan có hơn 2/3 diện tích lãnh thổ là đồi núi, vì thế việc quy hoạch cơ sở hạ tầng ở nơi đây không hề đơn giản như những nơi khác. Nếu không đến tận nơi mà chỉ nghe nói, tôi không thể hình dung được những con đường cao tốc được xây dựng bằng những công nghệ hiện đại như thế này. Nối liền giữa các thành phố là hệ thống đường cao tốc trên không đồ sộ, rộng lớn với 8 làn xe lên và xuống. Tốc độ tối thiểu khi lưu thông trên đường cao tốc là 60km/g và tối đa là từ 90 đến 110km/g. Tuy tốc độ cao như thế nhưng khi ngồi trên xe, tôi không hề có cảm giác rung lắc vì mặt đường nơi đây rất bằng phẳng, lâu lâu chỉ rung lên một chút khi xe chạy ngang những vạch giảm tốc trên đường mà thôi.
Đường cao tốc nơi đây gồm từ 2-3 tầng, dựng lên cao vút giữa núi đồi, xuyên qua rất nhiều lòng núi bằng những hệ thống đường hầm hiện đại và người hướng dẫn viên gọi là “Sky road” (đường trên không). Trong khu vực nội thành, đường xá cũng khá rộng rãi, những cửa hàng buôn bán luôn phải chừa trống một phần vỉa hè dành cho người đi bộ, họ không được quyền lấn chiếm để trưng bày hàng hóa hay để xe cộ.
Xe gắn máy ở Đài Loan được người dân xem chỉ như là một phương tiện đi lại thông thường, không phải là món tài sản quý giá nên bạn sẽ không thấy những bãi giữ xe máy ở Đài Loan. Những bãi giữ xe thường là những bãi đất rộng để cho ô tô đậu. Xe máy thường được đậu ở phần đường sát vỉa hè, rất ngăn nắp, không khóa cổ, cũng chẳng có người trông coi vì ở đây rất hiếm khi nào xảy ra tình trạng lấy cắp xe máy. Hướng dẫn viên địa phương nói hóm hỉnh: “Xe máy thì không ăn trộm đâu, cùng lắm họ chỉ mượn đỡ để đi đâu đó rồi sẽ đem trả lại chỗ cũ ngay thôi”. Hình như ở đây người ta chỉ sử dụng xe tay ga, không chạy xe số.
Những chiếc xe gắn máy thường nhỏ gọn, không cồng kềnh như SH, Dylan... và phần lớn người dân Đài Loan dùng sản phẩm do chính nước họ sản xuất như SYM, Kymco… Khác với xe máy, xe đạp ở đây có vẻ ‘quý hiếm’ hơn nhiều. Anh hướng dẫn viên địa phương nói, người ta không lấy trộm xe máy nhưng xe đạp thì chỉ cần để sơ hở là mất như chơi. Vì thế người đi xe đạp thường trang bị cho họ nhiều loại khóa khác nhau và có các kiểu khóa xe rất độc đáo như khóa 2-3 vòng quanh gốc cây hay trụ điện… Đúng như vậy, trên dường đi tôi cũng thấy tận mắt một chiếc xe đạp khóa bằng mấy loại ổ khóa khác nhau!
![]() |
| Một góc đường của Đài Bắc, luôn luôn tấp nập người buôn bán, đi lại với hàng xe máy xếp dài ngăn nắp sát lề đường. Ảnh: Duy Anh |
Dạo quanh phố phường buổi tối ở Đài Bắc mới cảm nhận được mãi lực và lối sống của người dân nơi đây. Tuy thành phố Đài Bắc chỉ khoảng 2 triệu dân nhưng lượng du khách các nơi khác đổ vào rất đông nên đường phố ở đây luôn nườm nượp người người đi bộ và chuyện trò rôm rả khắp các nẻo phố. Các quán ăn, trung tâm mua sắm đầy ắp người. Du khách đến Đài Loan từ lục địa Trung Quốc chiếm hơn 60%, phần còn lại là Nhật Bản, Hàn Quốc và các nước phương Tây; lượng khách đến từ Việt Nam rất nhỏ.
Đi đâu cũng thế, từ những con chợ nhỏ đến những khu chợ đêm, từ xe buýt công cộng đến những tuyến tàu điện ngầm đan xen như mắt lưới đều rất đông người, tuy nhiên an ninh và ý thức của con người nơi đây rất tốt. Rất hiếm khi xảy ra chuyện móc túi hay ăn trộm vặt ở đây, theo hướng dẫn viên địa phương thì tình trạng này gần như không có xảy ra ở Đài Loan. Camera an ninh được gắn ở khắp mọi nơi với mật độ dày đặc, từ trong siêu thị đến những con đường hẻm nhỏ nên tuy chen lấn ở những nơi đông người nhưng khách du lịch có thể cảm thấy rất an tâm.
Tuy đây chỉ là những ấn tượng đầu tiên khi tôi vừa đặt chân xuống hòn đảo này nhưng điều đó đã tạo ra một ấn tượng mạnh về sự phát triển về khoa học kỹ thuật, kinh tế và ý thức của người dân nơi đây. Từ đó đã kích thích thêm sự tò mò cho chuyến đi tham quan những danh lam thắng cảnh trong thời gian lưu lại nơi này.
Kỳ sau: Chợ đêm Đài Loan.









