Thứ năm, 24/04/2025
27 C
Ho Chi Minh City

Kỳ 16: Một đêm đáng nhớ ở bản Na Khua

Kinh tế Sài Gòn Online

Kinh tế Sài Gòn Online

Kỳ 16: Một đêm đáng nhớ ở bản Na Khua

Bài và ảnh: Nguyễn Đức Quỳnh Dung

Kỳ 16: Một đêm đáng nhớ ở bản Na Khua
Bảng chỉ dẫn lối vào thác Tad Leuk và thác Tad Xai.

(TBKTSG Online) - Trên đường đi, tôi thấy một ngã ba có bảng chỉ đường vào hai thác nước, chỉ khoảng 10 cây số từ đường chính. Đường lên xuống dốc y chang đoạn đường mà tôi đi từ Luang Prabang đến Vang Vieng, dù không cao bằng nhưng tôi oải mấy cái dốc quá rồi. Tôi dừng lại để ăn lấy sức. Chả lẽ bỏ cuộc quay ra. Tôi nghĩ bụng thôi vào đó cắm trại ngủ cũng được.

>>> Lời tòa soạn.

Kỳ trước: Trở lại Lào.

Ngủ rừng - phải đóng phí!

Vừa chạy vừa đẩy xe lên dốc đi khoảng 8 cây số thì đến một ngã ba. Tại đây rẽ trái thì đến thác Tad Leuk, rẽ phải thì đến thác Tad Xai. Cả hai thác này đều cách ngã ba 10 cây số. Thấy đường đến thác Tad Leuk có vẻ đẹp hơn nên tôi chọn đi thác này. Thì ra đó chỉ là quảng cáo thôi. Đi khoảng ½ cây số thì cũng là đường đá đỏ giống như đường đi thác Tad Xai. Lại lên xuống dốc khoảng 5 cây thì đến một trạm kiểm soát.

Thật ra lúc tôi đến, họ không để ý nên tôi có thể lẻn qua luôn nhưng do tôi đứng lại đó chụp hình nên họ gọi tôi vào nói tiếng Lào. Nếu tôi biết tiếng Lào thì chỉ phải đóng 2 ngàn kíp thôi nhưng họ thấy tôi cứ đực mặt ra nên gọi một anh chàng biết tiếng Anh ra. Anh ta chỉ lên bảng giá. Người Lào 2 ngàn; người nước ngoài 5 ngàn, xe máy, 5 ngàn, xe ô tô 10 ngàn… Chẳng thấy giá cho xe đạp đâu cả.

Anh ta hỏi tôi, vào tham quan rồi về hay ngủ lại. Tôi hỏi, có cắm trại được không. Anh ta nói được nhưng phải trả tiền, bởi vì đây là rừng quốc gia. Tôi hỏi trả bao nhiêu, anh ta bảo không biết, vào trong thác hỏi người quản lý. Sau đó anh ta đổi ý, nói tôi mua vé ở đây, rồi chỉ vào đó trình vé thôi, không phải trả tiền gì hết. Tôi chờ họ đưa vé. Vé thì có sẵn mà chả hiểu họ làm cái quái gì mà tôi phải chờ đến gần 10 phút mới ra đưa cái vé giá 35 ngàn kíp. Tôi tròn mắt, hỏi cái quái gì đây. Họ bảo giá trọn gói, bao gồm tiền người, tiền xe, tiền ở. Tôi bảo xe đạp chứ có phải xe máy đâu mà trả tiền xe. Ghét! Tôi nói cảm ơn rồi lên xe đạp ra.

Một quan bên đường bán các loại khô cá và giò lụa.

Dù tôi không vào thác nhưng không khí ở đây quả là trong lành, ngoại trừ mỗi khi có xe chạy qua, bụi đỏ tung mù mịt mà thôi. Tôi nghĩ bụng, tự nhiên vào gần thác nước cắm trại phải tốn tiền. Tôi cắm đại ở ngoài đây, cũng là rừng quốc gia thì có tốn đâu. Thật ra tôi thấy họ làm đúng, bởi họ phải quản lý số người ngủ đêm tại rừng để phòng nguy cơ cháy nổ nữa chứ. Nhưng tôi mất hứng cắm trại ngủ ở đó rồi nên quay ra đường quốc lộ Nam 13 đi tiếp.

Tôi đến một bản mà dọc hai bên đường người dân bán cá khô, bên tay phải là sông Mê Kông; vậy là ra khỏi Vientiane khoảng 100 cây thì lại thấy sông Mê Kông rồi. Khi tôi đến đúng cây số 110 thì trời chiều, tôi gặp một ngôi chùa. Sau này tôi mới biết đó là bản Namlo.

Trong chùa này chỉ có một nhà sư. Khi nghe tôi hỏi xin cắm trại để ngủ lại, nhà sư bảo tôi vào bản ngủ chứ không ngủ trong chùa được. Tôi chỉ ra gốc đa xòe tàn thật to ở góc sân bên trái và nói tôi cắm trại ở đó được không. Ông sư ngần ngừ một hồi rồi nói được. Tôi đến dựng xe và xem địa thế.

Cuối cùng tôi không cắm trại ở dưới tán cây mà đi vào trong một tí, nghĩa là cạnh toà nhà dành cho sư trụ trì. Ngủ chùa riết cũng quen nên tôi khá tự nhiên. Cắm trại xong, tôi ra hồ lấy nước tắm rửa, rồi lên trước chánh điện tìm nước uống. Hôm đó, tôi không ngon giấc lắm vì bị lạnh.

Buổi sáng, thu dọn đồ đạc xong, tôi để lều phơi cho khô. Người dân cúng dường bảo tôi ở lại ăn cơm. Chùa này chỉ có một ông sư. Có ba người đàn ông ngồi gần nhà sư, còn cánh phụ nữ ngồi phía dưới. Ở Lào, phụ nữ không được phép đưa hay nhận bất cái gì trực tiếp từ các nhà sư hoặc chú tiểu. Muốn đưa cho sư cái gì thì họ để trên bàn hay dưới đất và ngược lại, các nhà sư muốn đưa cái gì cho phụ nữ cũng phải để trên một cái gì đó, chứ không đưa trực tiếp.

Người Lào thường dùng chiếc thố đan bằng tre để đựng cơm.

Do đây là làng chài nên tôi được ăn khá nhiều món cá, trong đó tôi hảo nhất là món lạp cá (tiếng Lào gọi là “lạp bả”). Ăn xong, một người đàn ông lấy cái thố mây nhỏ của mình cho cơm nếp vào bảo tôi mang theo ăn dọc đường. Tôi ngại quá nên lấy cái ca nhôm ra và nói cho cơm vào đây được rồi. Họ bảo cơm phải đựng trong thố tre đan còn ca nhôm để đựng thức ăn. Họ lấy cá chiên và giò lụa chiên (giò lụa tiếng Lào gọi là “nem” mới lạ chứ) ra cho vào ca cho tôi. Tôi thật sự cảm động về sự chu đáo, tốt bụng của họ!

Đến Pakxan

Tôi vào thành phố Pakxan, thuộc tỉnh Bolikhamxay, cách Vientiane 150 cây số về hướng nam. Ngay cửa ngõ vào thành phố là quán cơm Tuấn Thủy (chắc đây là quán cơm của chị Thủy người miền Tây khá nổi tiếng mà mấy người ở Oudomxay có nhắc đến), nhưng tôi chạy thẳng luôn chứ không ghé vào.

Người Việt sống ở Pakxan khá đông bởi dọc hai bên đường quốc lộ là các quán cơm, quán cà phê, tiệm rửa xe ghi tiếng Việt khá nhiều. Ngoài ra thành phố này cũng có rất nhiều nhà trọ. Chạy một vòng tham quan Pakxan, không có gì đặc biệt nên tôi đi thẳng luôn dù lúc ấy trời đã về chiều.

Trời dần tối, tôi vào một ngôi chùa hỏi chỗ ngủ. Lúc đầu sư bảo được, nhưng khi tôi bảo có lều thì họ lại đổi ý nói không được và bảo tôi vào bản ngủ nhà dân. Tôi lên xe chạy qua bản kế tiếp. Đó là bản Thana. Tôi không thấy chùa đâu cả mà trời tối rồi nên dừng đại trước một nhà sàn ở cạnh đường, có vẻ bỏ trống. Sau lưng là vài ngôi nhà gạch sáng đèn, có mấy người đang ngồi “tám”. Tôi hỏi cắm trại ở nhà sàn ngủ được không? Có một mẹ bảo vào nhà mẹ mà ngủ, mẹ chỉ có một mình. Khi hỏi chỗ tắm thì họ chỉ vào nhà bên cạnh. Nhà này của một ông cụ khá phúc hậu. Trong nhà này có một chị cỡ bằng tuổi tôi nhưng đã có con gái 15 tuổi rồi. Bữa tối, tôi ngồi ăn cơm cùng ông cụ, chỉ có món cá và chén muối ớt.

Ăn xong, phụ nữ và trẻ con trong nhà xúm lại bọc vải thun mà đứa con gái 15 tuổi vừa đem về. Họ tước sợi ra từ vải thun. Tôi hỏi họ tước sợi để làm gì, họ bảo là để nhét vào gối hoặc mền. Lạ thiệt! Sao họ không dùng gòn nhỉ? Tôi thử làm với họ nhưng sợi chỉ của tôi kéo ra nhìn chả giống ai. Quê quá nên tôi nằm xem ti vi luôn.

Bây giờ tôi phát hiện ra một điều rằng phụ nữ Lào trông cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ khi họ bới tóc cao lên, quấn xà rông ngang ngực để đi tắm. Chắc phụ nữ ăn mặc hở hang hơn thì đẹp hơn hay sao ấy nhỉ?

Tôi ngủ ở nhà mẹ ngon vô cùng nên sáng mẹ phải đánh thức tôi dậy để mẹ khóa cửa đi chùa cúng dường thức ăn cho các sư. Tôi dậy đánh răng rửa mặt, lấy chuối ra cho mấy đứa trẻ ăn rồi chia tay họ lên đường. Lúc tôi đẩy xe ra cửa thì ông cụ đến bảo ở lại ăn sáng. Nhưng tôi cám ơn rồi lại lên đường vào khoảng 7 giờ sáng.

Tôi đạp xe ngang qua một cánh đồng trồng toàn dưa leo. Dưa xấu họ bỏ ở vệ đường, tôi nhặt vài quả mang theo. Lại đến bản trồng mía, họ bán dọc hai bên đường, mía nguyên cây hoặc cắt khúc nhưng giá cả không hề rẻ, mỗi bó chừng năm khúc (chỉ khoảng một cây mía thôi) có giá 5 ngàn kip (ở Oudomxay, tôi mua một bó 4 khúc mà chỉ có 1 ngàn kip).

Một đêm đáng nhớ

Tôi ăn uống no say thì lên xe chạy tiếp. Khoảng 20 cây số nữa, đến Namthone thì tôi dừng lại ở một ngôi chùa của bản Na Khua. Lúc ấy khoảng 3 giờ trưa thôi nhưng chạy xe dưới trời nắng và không được chợp mắt buổi trưa nên tôi hơi mệt. Vào chánh điện, không có ai cả; tôi tìm một góc mát mẻ, nằm xuống chợp mắt. Khoảng gần 4 giờ nghe có tiếng ai đó vào, tôi ngồi dậy, thì ra là chú tiểu. Một cậu bé trông đáng yêu vô cùng. Cậu bé thấy tôi thì mắt sáng lên. Tôi ra dấu hỏi ngủ ở đây được không? Cậu ta bảo được, rồi ngồi gần đó nhìn tôi chứ không đi ra. Tôi mặc kệ, nằm xuống ngủ tiếp.

Ngủ đã giấc, tôi ngồi dậy định lấy xe đi thì chú tiểu nói gì đó, ý là không nên đi bởi vì không có nơi nào để ngủ đâu. Thấy chú tiểu nhiệt tình quá nên dù mới 4 giờ chiều, tôi cũng ở lại. Chú tiểu móc trong túi áo ra gói mì nhưng không đưa trực tiếp cho tôi mà đưa cho thằng bé thường dân để đưa tôi. Thì ra chú tiểu cho tôi mì gói để ăn đấy mà. Đáng yêu quá!

Chú tiểu săm soi chiếc xe đạp của tôi mãi và rất muốn chạy thử nhưng nặng quá sức của chú nên tôi phải lấy hành lý xuống bớt để chú ta thỏa thích đạp xe vòng vòng. Chú cứ so sánh xe tôi với chiếc xe đạp của chú ta mãi (xe của chú trông cũng khá đẹp). Chú hỏi giá chiếc xe của tôi, rồi bảo xe của chú giá 550 ngàn kip (chắc tương đương 1 triệu rưỡi đồng). Chú tiểu này chắc “ghiền xe đạp” đây và chắc đó là lý do chú ta muốn giữ tôi lại chùa.

Chú tiểu chạy lấy chiếu cho tôi, còn thằng bé thường dân, tên là Bulavi, bạn của chú thì lấy gối ra trải xuống bảo tôi ngủ ở đấy. Thằng bé Bulavi có một tấm khăn choàng lớn nên nó lấy choàng qua người và nằm ngủ cạnh tôi. Chú tiểu nghe tiếng sư ông gọi nên chạy về tòa nhà dành cho các sư.

Thằng nhóc Bulavi lấy ra một gói mì và ngồi nhai sống. Tôi đang xem hình trên máy tính, dù không đói nhưng thấy nó nhai ngon lành quá nên cũng bắt chước lấy gói mì mà hồi nãy chú tiểu cho ra nhai. Nhai mì sống xong thì thằng bé nói gì đó và chạy về phía phòng chú tiểu. Chú tiểu chạy ra hỏi tôi gì đó. Chả hiểu nhưng tôi cứ gật đầu đại. Vậy là chú tiểu mang ra thêm hai gói mì nữa cùng một ca nấu nước nóng. Tôi và thằng bé Bulavi nấu nước nóng và nấu mì ăn. Tôi lấy rong biển khô cho vào mì của tôi và của nó thì nó bảo nó không ăn và lấy ra để dành cho chú tiểu. Tôi đưa luôn nguyên bịch rong biển cho nó luôn. Hai đứa trẻ này thật là biết quan tâm nhau. Tôi lấy ra hai hộp sữa, đưa nó một hộp vả bảo hộp kia cho chú tiểu. Nó đồng ý ngay.

Chú tiểu không hiểu nghĩa của chữ "My girl" nên đã chọn trong số những miếng giả hình xăm dán lên ngực, trông thật ngộ nghĩnh.

Ăn uống dọn dẹp xong thì tôi lấy mấy các hình xăm mua ở Trung Quốc ra hỏi nó muốn xăm hình nào. Chú tiểu ra và cùng nó săm soi cuốn hình. Chú tiểu lúc đầu không chịu dán hình xăm vào người mà bảo dán vào điện thoại. Tôi bảo dán điện thoại không đẹp. Vậy là chú ta tự dán lên cánh tay một con bướm, sau đó lật tới lui và chọn một dòng chữ dán lên ngực. Chú dán xong chìa cho tôi xem, thật không nhịn được cười bởi chú ta chọn đúng từ “My girl” mà dán lên ngực.

Lúc ấy bên ngoài trời trăng sắp lên. Khi ấy bầu trời thật kỳ lạ, trông y như cả bầu trời cao vời vợi đang nứt nẻ ra vậy đó. Tôi đứng nhìn bầu trời cùng hai đứa trẻ. Tôi bảo bọn chúng rằng bầu trời nhìn lạ quá, trông y như những vết rạn nứt trên bụng của mấy bà bầu. Rồi từ từ vầng trăng ló dạng; khi trăng xuất hiện thì bầu trời không còn nứt nẻ. Vậy ra là bầu trời trước đó mang thai mặt trăng ư?

Một lúc hai đứa trẻ rủ nhau đi đâu đó. Tôi bị bỏ lại ngủ một mình. Tôi sợ ma quá nên ngủ chập chờn. Khoảng 10 giờ, hai đứa về và đùa giỡn một hồi thì lăn quay ra nằm cạnh tôi để ngủ luôn. Thằng bé Bulavi nằm giữa, tôi và chú tiểu mỗi người nằm một bên và mạnh ai nấy ngủ.

Chú tiểu này chắc là thích có người lạ ghé thăm lắm đây nên đáng lẽ không được ngủ như thế nhưng chú ta vẫn lăn ra ngủ say mê. Khoảng gần 6 giờ sáng thì vị sư già dậy và đi vào chánh điện. Vị sư ngạc nhiên khi trông thấy ba chúng tôi đang nằm ngủ như thế. Chú tiểu bật ngay dậy được, còn thằng bé kia thì say ngủ đến mức cả nhà sư lẫn chú tiểu kéo tay chú, vậy mà chú ta vẫn cố kéo lại để tiếp tục nằm ỳ. Mọi người quét dọn chánh điện và kéo thằng nhóc đó dậy. Ở chùa của B.Na Khua chỉ có một sư và một chú tiểu thôi.

Tôi dọn dẹp xong thì cũng gần 7 giờ sáng nên chia tay mọi người lên đường. Tôi thấy quyến luyến thằng nhóc Bulavi và chú tiểu ấy vô cùng. Đó là chú tiểu đáng yêu và thân thiện nhất mà tôi từng gặp.

Kỳ sau: Đường đi Thakhet.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Tin liên quan

Có thể bạn quan tâm

Tin mới