(KTSG Online) - Việc sở hữu một sản phẩm đặc thù gắn liền với địa danh không chỉ là niềm tự hào mà còn là một lợi thế kinh tế khổng lồ. Tuy nhiên, thực tế cho thấy chỉ dẫn địa lý (CDĐL) dù là một “tấm khiên” pháp lý vững chắc nhưng dường như vẫn chưa đủ để biến sản vật thành một “cơn sốt” thị trường thực sự.
- Lá cây xuất khẩu: khi nông sản Việt biết làm mới mình
- Việt Nam tính dự trữ 420.000 tấn lương thực năm 2026

Câu chuyện bắt đầu từ sắc tím của khoai mỡ ube - một hiện tượng trên mạng xã hội và trong các chuỗi F&B quốc tế, trong khi Việt Nam, dù là quốc gia xuất khẩu khoai mỡ lớn và đã có bảo hộ CDĐL cho khoai mỡ Bến Kè từ năm 2022, vẫn gần như đứng ngoài làn sóng này.
Tương tự, sâm Ngọc Linh dù được mệnh danh là “quốc bảo” và được bảo hộ CDĐL từ năm 2016, vẫn đang đối mặt với nhiều thách thức về niềm tin tiêu dùng và tình trạng hàng giả sau hơn nửa thế kỷ được tìm thấy.
Một sản phẩm mang CDĐL không chỉ đơn thuần là dấu hiệu nhận diện mà phải chứng minh được danh tiếng, chất lượng hoặc đặc tính chủ yếu do điều kiện địa lý, từ khí hậu, thổ nhưỡng đến kỹ năng truyền thống của địa phương quyết định.
Dù hành lang pháp lý của Việt Nam đang ngày càng được hoàn thiện theo hướng tăng cường tính thực chất và độ tin cậy khoa học, dự kiến có hiệu lực từ tháng 4-2026, nhưng một “điểm nghẽn” lớn trong tư duy vẫn đang tồn tại.
Đó chính là xu hướng chạy theo việc mở rộng sản lượng, vô hình trung làm xói mòn tính đặc thù và sự khan hiếm - vốn là hai trụ cột cốt lõi tạo nên giá trị kinh tế mà CDĐL được thiết kế để bảo vệ.
Bài viết này sẽ mang đến cho quý độc giả một cái nhìn sâu hơn về hành trình biến một sản vật địa phương thành thứ mà thị trường thực sự khao khát, vượt xa khỏi những văn bản pháp lý thuần túy.
Nếu bạn có nhu cầu tìm hiểu chi tiết hơn về chiến lược nâng tầm giá trị cho nông sản và các quy định pháp lý mới nhất, mời đọc bài viết đầy đủ tại đây.






